Nghe xong những lời của Lý Vân, Liễu Thành Tuyết trước là kinh hãi, sau đó liền chuyển sang mừng rỡ khôn xiết!
Vị tiền bối trước mặt thực lực thâm sâu khó lường, mỗi câu nói đều ẩn chứa thâm ý, những lời vừa rồi chắc chắn là có điều ám chỉ!
Ngẫm nghĩ kỹ lại một chút, nàng hỏi:
“Tiền bối, ngài biết tung tích của Đỗ Thiên Thương sao?”
“Đương nhiên.”
Lý Vân gật đầu.
Cá cắn câu rồi!
Không ngờ mối làm ăn đầu tiên lại đến nhanh và sớm như vậy!
“Kính xin tiền bối chỉ điểm!”
Liễu Thành Tuyết cung kính nói.
Giữa nàng và Đỗ Thiên Thương đã là thù hận không chết không thôi.
Hôm nay nếu Đỗ Thiên Thương không chết, ngày sau hành tẩu thiên hạ, nàng ắt phải đề phòng gã đánh lén. Đỗ Thiên Thương đâu phải kẻ tầm thường, gã là đệ tử nòng cốt, luận về tư chất cũng chẳng kém nàng là bao. Nếu cho gã thêm thời gian, ai biết được sau này ai mạnh ai yếu. Đạo lý thả hổ về rừng, trong giới tu luyện hầu như ai cũng hiểu!
“Lý mỗ xưa nay không vô duyên vô cớ chỉ điểm cho ai.”
Lý Vân mỉm cười.
Hệ thống suy diễn cần thiên cơ điểm sổ, hiện tại điểm số của hắn bằng không, muốn chỉ điểm cũng lực bất tòng tâm.
“Ý nghĩa tồn tại của Thiên Cơ Lâu chính là suy diễn thiên cơ. Mỗi lần tiết lộ thiên cơ, ta đều phải gánh chịu thiên đạo phản phệ. Hậu quả này, ngươi có hiểu không?”
Lý Vân ngừng một chút, nói đầy thâm ý.
Còn về chuyện thiên đạo phản phệ, hoàn toàn là hắn bịa đặt. Không nói thế thì làm sao "hét giá" được?
“Thì ra là thế!”
Liễu Thành Tuyết chợt hiểu ra, trong lòng thầm tự trách.
Tiền bối vì nàng mà phải chịu hậu quả lớn như vậy, thế mà nàng lại định "tay không bắt giặc", muốn tiền bối nói thẳng tin tức ra, thật sự là quá thất lễ.
Trầm ngâm một lát.
Nàng lấy từ trong không gian giới chỉ ra một thanh trường kiếm lấp lánh linh quang, dâng lên trước mặt Lý Vân, khẽ hỏi:
“Trên người vãn bối không có nhiều vật giá trị, thanh thượng phẩm linh bảo này, không biết có lọt được vào mắt tiền bối chăng?”
Liễu Thành Tuyết trong lòng thấp thỏm.
Thanh thượng phẩm linh bảo này với nàng là vật phi phàm. Nhưng trong mắt tiền bối, nó đáng giá bao nhiêu thì chỉ có trời mới biết.
Dù sao, với những ẩn sĩ cao nhân như tiền bối, tiện tay lấy ra vài món thánh binh, thậm chí đế binh cũng là chuyện bình thường.
【Đinh! Phát hiện một món thượng phẩm linh bảo, có thể đổi lấy 10 thiên cơ điểm sổ!】
Đột nhiên, tiếng hệ thống vang lên.
Lý Vân trong lòng khẽ động nhưng mặt vẫn không đổi sắc, thầm hỏi:
“Hệ thống, tra tung tích Đỗ Thiên Thương!”
【Tra tung tích Đỗ Thiên Thương cần 5 thiên cơ điểm sổ. Thiên cơ điểm sổ của ký chủ không đủ, không thể tra cứu.】
“Ồ?”
Lý Vân khẽ nhướng mày.
Chỉ cần 5 điểm?
Linh bảo của Liễu Thành Tuyết trị giá 10 điểm. Vậy là hắn có thể ăn chênh lệch 5 điểm?
Vụ này không lỗ!
Lý Vân thản nhiên nhận lấy thanh thượng phẩm linh bảo từ tay Liễu Thành Tuyết, đổi ngay thành thiên cơ điểm sổ.
Có 10 điểm trong tay, Lý Vân ra lệnh trong đầu:
“Hệ thống, tra tung tích Đỗ Thiên Thương.”
【Tên: Đỗ Thiên Thương】
【Thực lực: Thông Khiếu cảnh trung kỳ】
【Thế lực: Cửu U Ma tông】
【Sư phụ: Trưởng lão Cửu U Ma tông - Dương Khâu】
【Vị trí hiện tại: Sơn cốc vô danh, cách Đại Hoang thành 500 dặm về phía Bắc】
【Tình trạng: Trọng thương, đang bố trí Ngũ Ma Phệ Thiên trận (nhấn để xem chi tiết) nhằm đối phó Liễu Thành Tuyết. Đồng thời, Dương Khâu đang trên đường tới, dự kiến 2 canh giờ nữa sẽ đến nơi.】
【Nhấn để xem thêm...】
“Khá lắm...”
Lý Vân tặc lưỡi.
Vụ này đâu chỉ không lỗ, mà là lãi to.
Không chỉ biết tung tích Đỗ Thiên Thương, hắn còn tiện thể vớ được trận pháp độc môn của Cửu U Ma tông cùng cách phá giải Ngũ Ma Phệ Thiên trận.
Trận pháp đã có thì cách phá giải tự nhiên cũng có, thứ này không tốn thiên cơ điểm sổ suy diễn, là hàng tặng kèm của hệ thống.
Xem xong thông tin về Đỗ Thiên Thương.
Dưới ánh mắt tha thiết của Liễu Thành Tuyết, Lý Vân mở miệng:
“Đỗ Thiên Thương hiện đang trốn trong một sơn cốc vô danh, cách Đại Hoang thành năm trăm dặm về phía Bắc. Ngươi có thể tự mình đến đó.”
“Đa tạ tiền bối!”
Liễu Thành Tuyết mừng rỡ khôn xiết, vội vàng bái tạ.
Năm trăm dặm tuy không xa, nhưng nếu tự mò mẫm thì không biết đến bao giờ mới thấy. Ngộ nhỡ gã được cao nhân trong tông môn cứu đi, lần này nàng đúng là "trộm gà không thành còn mất nắm gạo". Tự dưng gây thù chuốc oán với một cường địch ma đạo, đúng là khóc không ra nước mắt.
Bọn chúng làm gì có giới hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay đánh lén.
Tạ ơn xong, Liễu Thành Tuyết xoay người định rời đi.
“Khoan đã.”
Lý Vân lên tiếng.
“Tiền bối còn chuyện gì căn dặn?”
Liễu Thành Tuyết quay lại, khó hiểu hỏi.
“Nể tình ngươi là vị khách đầu tiên của Thiên Cơ Lâu, ta tặng thêm cho ngươi một tin tức.”
Lý Vân mỉm cười.
Đạo lý giữ chân khách quen, hắn đương nhiên hiểu rõ. Dựa vào Liễu Thành Tuyết để quảng bá thương hiệu, còn lo gì Thiên Cơ Lâu không đắt khách?
“Đỗ Thiên Thương lúc này đang bố trí Ngũ Ma Phệ Thiên trận. Ngươi chỉ có hai canh giờ. Trong vòng hai canh giờ đó, nếu không thể chém chết Đỗ Thiên Thương...”
“Thì kẻ bỏ mạng chắc chắn là ngươi!”
Lý Vân phán.
“Hả?”
Nghe xong, Liễu Thành Tuyết sững sờ.
Hai canh giờ?
Trừ đi thời gian đi đường, còn phải phá Ngũ Ma Phệ Thiên trận nữa ư?
Đùa gì vậy?



